Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

ĐÔI MẮT ẤY VẪN Ở TRÊN GIƯỜNG

Tôi cố sức bám lấy chiếc áo khoác ngoài của Spoon để cởi nút áo sơ mi.
Không thể chờ được nữa, mình muốn biết mùi vị cơ thể người đàn ông này ngay bây giờ.
Nhưng bàn tay và cái lưỡi của Spoon không chịu dừng khiến cho tay tôi run lên và chẳng làm sao tóm
trúng một cái cúc.
Không còn kiên nhẫn được nữa, tôi tặc lưỡi kéo mép áo rồi giựt phăng hàng khuy.
Trên đám lông đang bao phủ lấy bờ ngực màu đen là sợi dây chuyền vàng.
Tôi vừa ra sức lấy môi bứt những sợi lông ngực, vừa tận hưởng cái mùi hôi nồng trên cơ thể người
đàn ông. thế rồi, tôi tin rằng mình đã từng ngửi thấy cái mùi ấy trước đây. Thứ hương hăng hắc và ngọt
ngào như bơ cacao. Nách cũng dậy lên một mùi khó tả. Gần như khăm khẳm, nhưng hoàn toàn không
khó chịu, hay đúng hơn thì không phải là không khó chịu, mà bởi nó khiến tôi nhận ra mình tinh khiết vì
bị một thứ nhơ nhuốc cưỡng bức. Mùi của anh ta khiến tôi thấy mình cao quý. Xạ hương mà con đực
phát ra để gọi mời con cái lúc động dục có lẽ cũng tạo ra một thứ cảm giác thân thuộc như thế.
Ngược lại với hành động thô bạo của tôi, anh ta lần lượt cởi những thứ mặc trên người tôi một cách
khá tử tế và chuẩn xác.
Trong cái không gian chẳng có lấy một chỗ để nằm, tôi đứng gác một chân lên và tì chiếc giày cao gót
vào tường. Cái quần lót bé xíu quẩn quanh cổ chân giống như một chiếc mùi soa. Cánh tay đen của
Spoon luồn qua chân tôi, và tôi chỉ còn nhìn thấy mỗi ánh sáng lấp lánh phát ra từ sợi lắc chân.
Cái ấy của anh ta không hề giống với con giống đỏ hồng dâm đãng của dân da trắng, và hoàn toàn khác
với cái thứ bé bỏng tội nghiệp cả người Nhật Bản – mà nếu chưa đi vào trong thì chẳng khẳng định
được một tí tẹo nào về mình. Tôi thì lúc nào cũng sợ hãi cái đám lông mu hệt như một túm rong biển
vật vờ trên mặt nước và chỉ chực quấn lấy người tôi của bọn đàn ông Nhật.
Còn ở Spoon, có lẽ bởi màu lông hoà lẫn với màu da, nên cảm giác hiện hữu của nó thật rõ rệt. Tôi
không sao ngăn được miệng mình khỏi ướt vì nhầm tưởng nó với một thành sô-cô-la mà tôi thích nhất
đời. Dòng nước bọt chảy ra đã sôi lên tự lúc nào.
Tôi và Spoon chỉ trò chuyện với nhau bằng những tiếng hổn hển. Cảm giác sung sướng quá đỗi khiến
tôi không kêu lên được. Tôi cố bám lấy chiếc áo ngoài của Spoon, vì cả sự khổ sở và cảm giác tuyệt
vời khi không thể thốt lên niềm khoái cảm. Lúc tình cờ chạm vào túi quần Spoon, tôi bỗng bắt gặp cái
vật mà Spoon đã miệt mài vuốt ve trước bàn bi-a ban nãy. Khi tôi nhận ra nó là một vật làm bằng kim
loại và cực kỳ gần gũi trong cuộc sống thường nhật, tôi đến, mọi cảm giác đều tê liệt.
Tôi ngắm nhìn anh ta trong tư thế vẫn gác cao chân. Lấy ngón tay nhúm những sợi tóc bết trên vầng
trán đẫm mồ hôi của tôi, anh ta nói: “Lần sau khi nhớ đến em, chắc là anh sẽ thủ dâm.”
Nghĩ tới việc Spoon tự mơn trớn mình vì tôi, bỗng nhiên tôi xúc động.
-Anh nói cho em biết tên đi.
-Spoon.
Tôi chợt nhớ tới cái vật mát lạnh và cứng ngắc trong túi quần anh ta. Rồi cả một câu thành ngữ tiếng
Anh nói rằng đứa trẻ hạnh phúc “chào đời với một chiếc thià bạc ngậm trong mồm” (Born with a
silver spoon in his mouth).
Mọi người gọi anh ta là Spoon vì anh ta lúc nào cũng làm cái việc khôi hài là mang theo chiếc thìa
bạc trong túi. Cái biệt hiệu ấy hẳn đã được đặt với cả sự thân tình lẫn ý giễu cợt. Bởi kẻ sinh ra với
cái thìa bạc trong mồm đâu cần phải mang nó đi khắp mọi nơi như thế. Đấng tạo hoá thật bất công khi
sinh ra một người đàn ông có cơ thể tuyệt vời nhường này mà lại phải đóng một bộ cánh quá ư hào
nhoáng và lúc nào cũng nắm khư khư cái thìa trong tay để xác nhận sự tồn tại của mình. Tôi thấy hơi
bực bội.
-Anh có bao giờ buồn không?
-Lúc nào cũng hạnh phúc.
Tôi tự hiểu theo ý mình rằng Spoon nói dối.
-Đến nhà em đi – Tôi nói.
Tôi đang định trở thành một kẻ tử vì đạo? Hay trong đầu tôi dang nảy ra cái ý nghĩ dớ dẩn là muốn làm
anh ta thấy hạnh phúc? Nhưng câu nói cảu Spoon đã gạt bỏ hộ tôi những nghi ngại ấy.
-Bỏ chân xuống đi. Em không mỏi à? Gác mãi lên rồi còn gì. Lần sau nếu muốn nữa thì nên làm cái thứ
hai trong mền.
Anh ta nói thế rồi nháy mắt với tôi theo cách đặc trưng của người da đen: lần lượt nhíu hai bên lông
mày rồi khẽ nheo một bên mi mắt dưới. Cái nháy mắt ấy đi vào miệng tôi, bùng lên ngọn lửa, rồi dịu
xuống và chậm rãi tan chảy một cách ngọt ngào khắp cơ thể.
Yamada Amy
Đôi mắt ấy vẫn ở trên giường
Dịch giả: Lương Việt Dzũng
Chương 2
Chị Maria nuôi một lũ lợn béo múp trong phòng thay đồ của mình. Có vài con đang dạng những cặp
giò trắng lúc nào cũng ninh ních thịt sốc thật lực chỗ cơm cà ri được để ngay trên chiếu. Em đừng có
gọi chúng là lợn, chị yêu cầu tôi. Nhưng đúng thế còn gì, chúng chẳng giống chị chút nào cả, tôi cãi
lại. Song tôi phải im ngay vì bị chị mắng cho một trận.
Chị khoác một bộ kimono đen điểm hoạ tiết, đi đôi guốc gỗ hồng rồi bước loanh quanh trong phòng
thay đồ. Lúc trang điểm trước gương, chị mở phanh phần trên của chiếc kimono, buộc cẩn thận ống tay
áo vào eo và ngồi vắt chéo chân. Lần lót trong của chiêvs kimono đen có màu đỏ thắm.
-diễn xong rồi chị muốn ra ngoài uống chút gì đó. Em định thế nào, Kim? nếu muốn xem chị diễn thì
qua bảo anh chàng ở phòng điều khiển ánh sáng cho vào. Hay em ở đây đợi chị?
-Không, em xem.
Tôi không sao chịu đựng được mấy cô nàng xấu xí lúc đứng quỳ trong những bộ đồ lót. Chắc bọn họ
cũng cho tôi là một con chíp hôi ở địa phận khác tới. tuy vậy thì việc đùa cợt bằng tiếng Anh với mấy
cô vũ nữ Phillipines cũng làm tôi thấy vui vẻ.
Chị Maria di di điếu Peace lùn trong chiếc gạt tàn bằng gốm màu đen rồi bắt đầu thay trang phục. Một
chiếc váy đầm dài màu trắng có đường xẻ kéo đến mông. Tôi vừa liếc mắt nhìn chị vừa đi về phía cửa
phòng. Trong lúc chờ đến lượt chị diễn, tôi thấy hưng phấn hệt như sắp tới phần việc của chính mình.
Trong căn phòng bé nhỏ lúc nhúc những giống nhuyễn thể này, dường như chỉ một mình chị là có thể
tạo ra được bầu không khí nhục dục, làm người ta thấy hứng tình. Mỗi lần nhìn thấy chỗ kín chị giữa
đôi chân đang dạng ra theo điệu Blues, tôi lại thấy mình ngộp thở vì sự tồn tại đầy kiêu hãnh của nó.
Đã không ít lần tôi bán cái ấy của mình với giá rẻ mạt. Nghĩ vậy tôi lại thấy tự ghét mình, cái khe nhỏ
dưới háng tôi chẳng đáng gì so với của chị Maria, nó không bao giờ có thể trở thành một thứ nghệ
thuật. Tôi chợt nhớ tới dòng chữ mà Spoon xịt lên tường nhà tắm.
“PUSSY IS GOD!!!”
Chị Maria lại bước lên sân khấu với độc một đôi giày cao gót và chiếc mũ mềm trên người. Chị vừa
uyển chuyển uốn lượn thân mình vừa bắt đầu tự ve vuốt. Mặt chị đờ đẫn đầy khoái cảm, nhưng vẫn
lạnh lùng. Tôi ước gì mình có thể diễn xuất được như thế trên giường. Giá như tôi có thể khiến người
đàn ông đắm đuối chứ không phải tự mình đắm đuối trước. Tôi muốn thử phá tan cái ánh mắt dửng
dưng của Spoon bằng một peep-show (một kiểu sex-show mà người ta phải nhìn qua một lỗ nhỏ -ND)
của riêng mình. Tôi sẽ chỉ biểu diễn cho một mình Spoon để rồi khi anh ta sán đến, tôi sẽ đẩy anh ta ra
xa giống như chị Maria đang làm trên sân khấu. Nghĩ đến cảnh làm tình với Spoon lần tới, tôi thấy
người mình nóng bừng vì háo hức. Nhưng, bao giờ cũng vậy, người rên lên, em muốn anh, và mất tự
chủ trước tiên luôn là tôi.
Ngay cả với Spoon, tôi cũng đã bắt đầu quen dần với cái cảm giác thua cuộc ngọt ngào sau mỗi trận
mây mưa. Sân khấu của chị Maria giống như việc học thi của tôi ngày xưa, cái thời mà tôi vẫn còn ấp
ủ một chút hi vọng ở phía trước. Lần nào tôi cũng tự nhủ rồi mình sẽ giành được điểm cao. Nhưng, khi
nhìn thấy đáp án, không hiểu sao tôi lại run rẩy tới nỗi chẳng cầm nổi cây bút chì. Và rồi khi nhìn thấy
kết quả bài thi, sự tự tin của tôi lại một lần nữa biến mất.
-Spoon? Lần này em cặp kè với anh chàng có cái tên lại nhỉ. Biệt hiệu à?
Chị Maria rút ra một điếu thuốc rồi châm lửa. Chị thường bỏ riêng vài điêú vào trong một cái hộp
đựng thuốc lá bằng vàng để mang theo.
-Người cậu ta có đẹp không?
Như bị nhìn thấu ruột gan, tôi bối rối ngẩng mặt lên. Chị Maria chăm chú nhìn tôi từ dưới vành mũ đen
lúc đội lên sân khấu, tủm tỉm cười.
-Em không nhờ chị làm tình với cậu ta như mọi lần đấy chứ!
Lúc ấy, vẻ mặt tôi rất lạ. Khác hẳn với tôi mọi lần. Vì mỗi khi chuẩn bị yêu một người đàn ông, tôi lại
đến nài nỉ chị, rủ chị cùng yêu. Tôi sợ một mình. Vào những lúc tôi nhận thấy có một kẻ thật lòng hiếm
hoi giữa vô số cuộc chơi.
Tôi tự biết mình là một đứa con gái hư hỏng không ai bằng, nhưng nhát gan. Chị chỉ đáp lại sự cầu
khẩn vô lý của tôi bằng mỗi một câu: “Chịu thôi.” Sau đó chị nói tiếp. “Nhưng nếu là trên giường thì
được.” Thế rồi tôi nhờ chị làm việc ấy. Lần nào cũng thế, tôi yên tâm ân ái với người đàn ông đó, đón
nhận sự bình an và cảm thấy mình giống như một đứa què quặt.
Nhưng tôi lúc này lại đang làm một bộ mặt khác hẳn.
-xem kìa! Cô bé này lạ chưa. chị chưa bao giờ thấy em như thế cả. Hay là lần này không cần chị giúp
nữa?
-Em chẳng biết. Em đang mất phương hướng. Đáng lẽ như mọi lần, lời nói của chị phải là liều thuốc
an thần tốt nhất. Nhưng, em cứ thấy thấp thỏm. Em làm sao thế nhỉ?
-Hay là, tại em chưa hình dung được cảnh chị lên giường với cậu ta?
Tôi có thể hình dung ra những vết cắn trên cơ thể người phụ nữ khác giống như Spoon thường làm với
tôi. Vào giây phút đó, tôi thấy một thứ chất lỏng ấm nóng lăn dài trên má. Tôi đang khóc một cách
không hề tự chủ.
Chị Maria lấy ngón tay trỏ quệt dòng nước mắt của tôi.
-Có tưởng tượng thôi mà cũgn ghen đến phát khóc kìa . cô bé đáng yêu của tôi. Nín đi nào, đừng có
lãng phí thời gian. Em chỉ nên tin vào những điều mắt mình nhìn thấy thôi. Em kể cho chị nghe về cậu
ta đi. Chị tò mò quá. Cậu ta là một kẻ như thế nào mà lại khiến Kim của chị ra nông nỗi này.
-Anh ấy đã trốn khỏi doanh trại để đến với em.
-Nghĩa là U.A (unauthorized absence – ND)?
Tôi gật đầu. Hai chữ ấy nhắc nhở về một cuộc chia ly không định trước. Chẳng bao lâu nữa, thể nào
anh ta cũng sẽ bị đưa trở lại căn cứ, rồi vào trại giam và bị trục xuất về nước. Tôi không dám nghĩ
rằng mình sẽ theo Spoon sang tận Mỹ. Tôi sẽ làm gì ở bên đó để chờ đến lúc anh ta được tự do?
Nhưng nếu chỉ là U.A., thì tội chẳng có gì to tát và biết đâu sẽ chỉ bị loại ngũ là xong. Rồi anh ta sẽ
tìm thấy một công việc, lấy vợ, có con và làm tròn bổn phận với gia đình. Nghĩ đến đó tôi thấy tuyệt
vọng. Spoon có thể trở thành một ông bố được chăng? Làm sao Spoon có thể xoa đầu lũ trẻ bằng đôi
bàn tay coi việc mân mó cửa mình tôi như một thứ tín điều? Ôi, lạy Chúa Jesus . Tôi thở dài.
-có vẻ như em đã vớ phải một anh chàng rắc rối rồi đó. Lính Mỹ đào ngũ. Hoàn toàn đủ tiêu chuẩn để
trở thành một gã ăn bám.
-Không đúng. Anh ấy không phải loại đàn ông hèn mạt như thế.
-cậu ta có khiến em cảm thấy hai người tan chảy vào nhau lúc làm tình không?
-Có. Em cũng không hiểu tại sao nữa.
-Thôi, em đừng tưởng tượng ra đủ thứ rồi lo lắng làm gì. tại sao bỗng nhiên chị hỏi thế? Là bởi không
có gì quan trọng bằng cái cảm giác tan chảy vào nhau ấy đâu. Em nên suy nghĩ về cách duy trì trạng
thái đó, như thế em sẽ thấy háo hức hơn.
Tôi thấy nhẹ nhõm hơn chút đỉnh.
-cảm ơn chị. Em yêu chị.
-So với Spoon, em yêu ai nhiều hơn?
Tôi lặng câm, bối rối. Chị vừa đưa ly rượu gin lên trước miệng vừa nở một nụ cười hiền lành chẳng
ăn nhập gì với khuôn mặt xinh đẹp ấy.
- chị đùa tôi. Chị yêu nhất bộ mặt bối rối của em mà.
Sau khi uống một hơi cạn ly rượu, chị đeo đôi găng tay màu đen vào và đứng dậy.
-Thôi nào, chị phải chuẩn bị cho lượt diễn tiếp theo đây. Tóm lại là lần này, chị không cần phải đógn
vai cố vấn bất đắc dĩ cho em nữa chứ gì.
-Em không biết nữa . cũng có thể .
Chị Maria cầm lấy phiếu tính tiền rồi đi ra trước, hình như không nghe thấy những lời lúng búng ấy
của tôi.
Tự dưng trông ngực tôi đập mạnh, tôi ngạc nhiên lấy tay ôm ngực trái như người bị bệnh tim. Tôi cảm
thấy mình đơn độc. Dường như con xúc xắc đã lăn và trò chơi đã bắt đầu. Nhưng đã bao giờ có một
trò chơi nào nghiêm trọng đến thế này chưa? Tôi châm lửa vào điếu Peace lùn mà chị Maria vừa dụi
tắt, rít đầy hơi khói thuốc hòng tự trấn tĩnh mình. So với loại tôi thường hút, thứ này nặng hơn nhiều.
Tôi vừa sặc sụa ho vừa nghĩ: Chỉ chung sống với một người đàn ông thôi thì có gì nghiêm trọng đâu.
Thật là ngớ ngẩn.
Yamada Amy
Đôi mắt ấy vẫn ở trên giường
Dịch giả: Lương Việt Dzũng
Chương 3
Tiếng khoá cửa tự mở. Mấy ngày đầu tiên, cái âm thanh lạch cạch ấy luôn làm tôi vô cùng lo lắng. Vì
trước đó tôi chưa bao giờ nghe thấy tiếng tra khoá từ bên ngoài của một ai đó khác tôi. Tôi thực sự
thấy sợ cho tới khi cánh cửa mở ra. Thế rồi khi khuôn mặt màu đen của Spoon xuất hiện, tôi mới vuốt
ngực thở phào. Spoon tỏ ra khó xử với bộ dạng ấy của tôi, bảo: “ Có phải quỷ đâu nào.” Tôi chăm chú
nghe lời phân trần thành ấy mà thấy yêu Spoon biết bao.
Hôm đó, Spoon ôm về một chiếc phong bì dày cộp với một mớ giấy tờ bên trong, nó làm tôi nổi cơn tò
mò. Những ca khúc Jazz đang tràn ngập căn phòng, mà nhắc ra mới nhớ, ở hộp đêm, tôi đã phải khá
chật vật lúc chọn bài. giọng hát yếu xìu cứ hổn hà hổn hển luôn làm tôi khổ sở. Không hiểu sao, cô gái
hát nhạc Jazz nào cũng có chất giọng khàn đục như của chị Maria. “Sao nào, giọng em quá tuyệt lúc
làm tình”, Spoon nói với tôi như thế bắt đầu khiến tôi nghĩ rằng, có lẽ chỉ cần hát hay lúc ấy là được.
Tôi liền từ bỏ ý định trở thành một giọng Jazz đầy tài năng, cam chịu làm một ca sỹ lười nhác và
hưởng thụ.
-phong bì gì thế anh?
-Mánh kiếm tiền đấy.
-Cho em xem với nào. – Tôi định ngó vào trong.
Spoon xua tôi vào bếp rồi bắt đầu gọi điện đi rất nhiều nơi. Tôi đành quay ra đập đá để pha chế
Bourbon Soda.
-Oh! Shit! Cho anh cái thứ goddam mother fuckin’ soda ấy đi, đồ dâm đãng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét