trong lựa chọn thay đổi mặt hàng. Từ đó doanh nghiệp sẽ tạo ra sự sống
động trong phát triển kinh tế.
- Sẵn sàng đầu tư vào các lĩnh vực mới, lĩnh vực có mức độ rủi ro
cao.
Đó là bởi vì các doanh nghiệp loại này có mức vốn đầu tư nhỏ, sử
dụng ít lao động nên có khả năng mạo hiểm sẵn sàng mạo hiểm. Trong
trường hợp thất bại thì cũng khơng bị thiệt hại nặng nề như các doanh
nghiệp lớn, có thể làm lại từ đầu được. Bên cạnh đó các doanh nghiệp vừa
và nhỏ có động cơ để đi vào các lĩnh vực mới này: do tính chất nhỏ bé về
quy mơ nên khó cạnh tranh với các doanh nghiệp lớn trong sản xuất dây
chuyền hàng loạt. Họ phải dựa vào lợi nhuận thu được từ các cuộc kinh
doanh mạo hiểm.
- Dễ dàng đổi mới trang thiết bị, đổi mới cơng nghệ, hoạt động hiệu
quả với chi phí cố định thấp.
Doanh nghiệp có nguồn vốn kinh doanh ít nên đầu tư vào các tài sản
cố định cũng ít, do đó dễ tiến hành đổi mới trang thiết bị khi điều kiện cho
phép. Đồng thời doanh nghiệp tận dụng được lao động dồi dào để thay thế
vốn. Với chiến lược phát triển, đầu tư đúng đắn,sử dụng hợp lý các nguồn
lực của mình, các doanh nghiệp vừa và nhỏ có thể đạt được hiệu quả kinh tế
- xã hội cao, cũng như có thể sản xuất được hàng hố có chất lượng tốt và có
sức cạnh tranh trên thị trường ngay cả khi điều kiện sản xuất kinh doanh
của doanh nghiệp có nhiều hạn chế.
- Khơng có hoặc ít có xung đột giữa người th lao động với người
lao động.
Quy mơ doanh nghiệp vừa và nhỏ tất nhiên là khơng lớn lắm. Số
lượng lao động trong một doanh nghiệp khơng nhiều, sự phân cơng lao động
trong xí nghiệp chưa q mức rõ rệt. Mối quan hệ giữa người th lao động
và người lao động khá gắn bó. Nếu xảy ra xung đột, mâu thuẫn thì dễ dàn
xếp.
4. Hạn chế của doanh nghiệp vừa và nhỏ
Các hạn chế của loại hình doanh nghiệp này đến từ hai nguồn. Các
hạn chế khách quan đến từ thực tế bên ngồi, và các hạn chế đến từ chính
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
các lợi thế của doanh nghiệp vừa và nhỏ.
- Hạn chế đầu tiên và lớn nhất của SMEs nằm trong chính đặc điểm
của nó, đó là quy mơ nhỏ, vốn ít, do đó các doanh nghiệp này thường lâm
vào tình trạng thiếu vốn trầm trọng mỗi khi muốn mở rộng thị trường, hay
tiến hành đổi mới, nâng cấp tr
ang thiết bị.
- Các doanh nghiệp vừa và nhỏ thường phụ thuộc vào doanh nghiệp
mà nó cung cấp sản phNm.
- Khó khăn trong nâng cấp trang thiết bị, đầu tư cơng nghệ mới, đặc
biệt là các cơng nghệ đòi hỏi vốn lớn, từ đó ảnh hưởng đến năng suất lao
động, chất lượng sản phNm và tính cạnh tranh trên thị trường.
- Có nhiều hạn chế trong đào tạo cơng nhân và chủ doanh nghiệp,
thiếu bí quyết và trợ giúp kỹ thuật, khơng có kinh nghiệm trong thiết kế sản
phNm, thiếu đầu tư cho nghiên cứu và phát triển, nói cách khác là khơng
đủ năng lực sản xuất để đáp ứng các u cầu về chất lượng, khó nâng cao
được năng suất và hiệu quả kinh doanh.
- Thiếu trợ giúp về tài chính và tiếp cận thị trườngcác doanh nghiệp
vừa và nhỏ thường tỏ ra bị động trong các quan hệ thị trường.
- Do tính chất vừa và nhỏ của nó, SMEs gặp khó khăn trong thiết lập
và mở rộng quan hệ hợp tác với các đơn vị kinh tế bên ngồi địa phương
doanh nghiệp đó đang hoạt động.
- Cũng do tính chất vừa và nhỏ của nó, SMEs gặp khó khăn trong
thiết lập chỗ đứng vững chắc trong thị trường
5. Vai trò của doanh nghiệp vừa và nhỏ
a. Tạo ra nhiều việc làm với chi phí thấp
Các cơ sở doanh nghiệp vừa và nhỏ rất thích hợp với các phương
pháp tiết kiệm vốn và do đó chúng được cơng nhận là phương tiện giải quyết
thất nghiệp hiệu quả nhất
Thứ nhất, do đặc tính phân bố rải rác của chúng. Các doanh nghiệp
loại này thường phân tán nên chúng có thể đảm bảo cơ hội việc làm cho
nhiều vùng địa lý và nhiều đối tượng lao động, đặc biệt là với các vùng sâu,
vùng xa, vùng chưa phát triển kinh tế, với các đối tượng lao động có trình độ
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
tay nghề thấp. Nhờ vậy chúng vừa giải quyết thất nghiệp vừa góp phần giảm
dòng người chuyển về thành phố tìm việc làm.
Thứ hai, do tính linh hoạt, uyển chuyển dễ thích ứng với các thay đổi
của thị trường của các doanh nghiệp vừa và nhỏ. Trong trường hợp có biến
động xảy ra, các doanh nghiệp lớn sẽ đối phó khá chậm chạp, khơng phải vì
cấp quản lý bất tài mà bởi vì doanh nghiệp lớn thì khó xoay trở nhanh. Họ sẽ
gặp rất nhiều khó khăn trong hoạt động, sau đó sẽ phải sa thải bớt lao động
để cắt giảm chi phí đến mức có thể tồn tại và phát triển được trong điều kiện
cung lớn hơn cầu. Trong khi đó do khả năng linh hoạt, có thể thích ứng
nhanh với thay đổi của thị trường, các doanh nghiệp vừa và nhỏ vẫn có thể
tồn tại được mà khơng phải sử dụng đến biện pháp cắt giảm lao động.
Bảng : Tỷ trọng thu hút lao động và tạo ra giá trị gia tăng của các
doanh nghiệp vừa và nhỏ ở một số nước Châu Á
TÊN NƯỚC
THU HÚT LAO ĐỘNG
(%)
GIÁ TRN GIA TĂNG
(%)
Singapore 35.2 26.6
Malaysia 47.8 36.4
Hàn Quốc 37.2 21.1
Nhật Bản 55.2 38.8
(Albert Bery: Các hoạt động kinh doanh vừa và nhỏ dưới tác động
của tự do hố thương mại và tỷ giá: kinh nghiệm của Canada và Mỹ Latinh,
1996)
b. Cung cấp cho xã hội một khối lượng hàng hố đáng kể về cả chất
lượng, số lượng và chủng loại
Các cơng ty, doanh nghiệp vừa và nhỏ thu hút một lượng lớn lao động
và tài ngun của xã hội để sản xuất ra hàng hố. Để có thêm sức cạnh
tranh trực tiếp với các cơng ty và tập đồn lớn, hàng hố của họ nói chung
thiên về sự đa dạng về chất lượng và chủng loại, tạo cho người tiêu dùng có
nhiều cơ hội được lựa chọn. Bên cạnh đó họ cũng tiến vào nhiều thị trường
nhỏ mà các cơng ty lớn bỏ qua vì doanh thu từ đó q nhỏ.
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
c. Gieo mầm cho các tài năng quản trị kinh doanh
Một số những người có tài trong quản trị kinh doanh khơng muốn
làm việc trong các cơng ty lớn mà muốn mở cơng ty riêng để tiện đường
vùng vẫy. Các doanh nghiệp có quy mơ vừa và nhỏ rất thích hợp đối với họ
trong việc thử sức của mình. Bên cạnh đó các cơng ty tư nhân lớn nói chung
đều xuất phát từ các cơng ty nhỏ đi lên. Tập đồn Microsoft của tỷ phú Bill
Gates cũng do ơng ta xây dựng dần lên. Ơng ta vào lúc 20 tuổi vẫn còn là
một người chưa có nhiều tài sản, bỏ học đại học để mở doanh nghiệp riêng
của mình. Chưa đầy 30 năm sau đã trở thành người giàu nhất thế giới, là một
điển hình của người làm giàu dựa vào năng lực của mình.
Các cơng ty nhỏ là còn là nơi huấn luyện nguồn nhân lực cho các
cơng ty lớn. Các nhân viên sẽ học được những kỹ năng ban đầu về quản lý
rất cần thiết, được cơng ty lớn đánh giá cao như là:
Điều hành kinh doanh Quan hệ với khách hàng
Kiểm sốt và quản lý nhân viên Quy định xuất nhập khNu
Quản lý thời gian Cơng nghệ thơng tin hiện đại
Điều hành văn phòng Các quy định về thuế
Hậu cần Hệ thống cung cấp và phân phối
Bán hàng và tiếp thị Luật lệ cơng ty
Xúc tiến sản phNm và dịch vụ Bán hàng
Định giá và lợi nhuận Quan hệ với quan chức chính phủ
Đây là các kỹ năng cần thiết cho cơng việc ở các cơng ty lớn và việc đào
tạo chúng cho người lao động cần thời gian. Các doanh nghiệp nhỏ sẽ thực
hiện “hộ” khâu này. Nhân viên cơng ty nhỏ sau một thời gian có được kinh
nghiệm rồi sẽ được các cơng ty lớn thu nhận.
d. Tăng nguồn tiết kiệm và đầu tư cho dân địa phương
Nhìn chung các doanh nghiệp vừa và nhỏ được mở ra ở địa phương nào
đều có cơng nhân và chủ doanh nghiệp là người ở địa phương đó. Khi các
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
doanh nghiệp loại đó được mở ra thì người dân lao động ở địa phương có
cơng ăn việc làm, có nguồn thu nhập. Kết cục là quỹ tiền tiết kiệm-đầu tư
của địa phương đó được bổ sung.
e. Làm cho nền kinh tế năng động và hiệu quả hơn
Các cơng ty lớn và các tập đồn khơng có được tính năng động của
các đơn vị kinh tế nhỏ hơn chúng vì một ngun nhân đơn giản là quy mơ
của chúng q lớn. Quy luật của vật lý là khối lượng một vật càng lớn thì
qn tính của nó càng lớn. Cũng vậy, các đơn vị kinh tế càng to lớn thì càng
thiếu tính linh hoạt, thiếu khả năng phản ứng nhanh, nói cách khác là sức ì
càng lớn.Một nền kinh tế đặt một tỷ lệ q lớn nguồn lao động và tài ngun
vào tay các doanh nghiệp quy mơ lớn sẽ trở nên chậm chạp, khơng bắt kịp
và phản ứng kịp với các thay đổi trên thị trường. Ngược lại, một nền kinh tế
có một tỷ lệ thích hợp các doanh nghiệp vừa và nhỏ sẽ trở nên “nhanh nhẹn”
hơn, phản ứng kịp thời hơn. Tính hiệu quả của nền kinh tế sẽ được nâng cao.
f. Cải thiện mối quan hệ giữa các khu vực kinh tế khác nhau
g. Phát huy và tận dụng các nguồn lực địa phương, góp phần tăng
trưởng kinh tế
Một nền kinh tế bao giờ cũng có “vùng biên giới”, “vùng sâu”, “vùng
xa”. Đó là các khu vực địa lý hoặc các thị trường có quy mơ nhỏ, kém phát
triển, hoặc là xa tuyến giao thơng, thiếu tài ngun Các cơng ty lớn thường
bỏ qua các khu vực đó vì cho rằng nguồn lợi thu được từ đó khơng lớn bằng
nguồn lợi thu được từ nơi khác với cùng một chi phí bỏ ra, nói cách khác là
chi phí cơ hội của vùng đó cao. Nếu một nền kinh tế chỉ có các doanh nghiệp
lớn thì điều này sẽ dẫn đến một sự phát triển khơng đều giữa các vùng, khơng
tận dụng hết tài ngun và giảm hiệu quả hoạt động của nền kinh tế cũng như
gây ra các thiệt hại tiềm tàng cho nền kinh tế. Tuy nhiên đối với các doanh
nghiệp vừa và nhỏ thì chi phí cơ hội của các vùng này là chấp nhận được,
xứng đáng với nguồn lợi thu lại. Vì vậy họ sẵn sàng hoạt động ở đây nếu có
các chính sách ưu đãi thích hợp của chính quyền địa phương.
h. Giữ gìn và phát huy các ngành nghề truyền thống, thể hiện bản
sắc dân tộc
Trong q trình hiện đại hố, cơng nghiệp hố các ngành nghề truyền
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
thống đang đứng trước sự cạnh tranh khốc liệt, giữa chế tạo sản phNm thủ
cơng với sản xuất dây chuyền hàng loạt. Một ví dụ như: thợ đóng giày có
thể đóng những đơi giày rất bền dùng được hàng năm khơng hỏng . Nhưng
trong thời hiện đại phải đối mặt với các xí nghiệp sản xuất giày có sản phNm
khơng bền lắm, đổi mới theo mùa và giá rẻ hơn so với giày thủ cơng. Một
thợ thủ cơng hay vài người thì khơng thể đương đầu được với các doanh
nghiệp lớn đó. Muốn tồn tại được các thợ thủ cơng phải hợp nhau lại thành
lập doanh nghiệp, sau đó quảng cáo xa rộng để tìm đến các khách hàng tiềm
năng của các sản phNm thủ cơng. Trong xã hội ln tồn tại nhu cầu đối với
các sản phNm truyền thống, vấn đề là phải làm cho những khách hàng đó
biết đến sản phNm của mình.
Loại hình doanh nghiệp vừa và nhỏ có thể nói là rất thích hợp cho sản
xuất thủ cơng. Các ngành nghề truyền thống có thể dựa vào đó để sản xuất,
kinh doanh, quảng cáo. Bên cạnh đó cơng nghệ tiên tiến cũng sẽ dần tiếp
cận vào các ngành nghề này. Và đó cũng là một điều cần phải xNy ra trong
thời đại cơng nghiệp.
Cụ thể hơn ta hãy hình dung một cảnh như sau: một số thợ đóng giày hợp
nhau lại thành một doanh nghiệp. Trong thành phố địa phương của họ chỉ có
một số nhỏ khách hàng ưa thích loại giày đóng thủ cơng và sẵn sàng trả giá
(dù là cao) để đi loại giầy này cầu nhỏ. Doanh nghiệp đó đáp ứng được
nhu cầu đó. Sau đó doanh nghiệp tiến hành một chiến dịch quảng cáo trên
các phương tiện thơng tin đại chúng và trên Internet. Sau một thời gian các
khách hàng có nhu cầu tương tự ở tại các thành phố khác trong cả nước liên
lạc đặt mua. Tiếp sau nữa là các khách hàng nước ngồi ưa thích kiểu dáng
giày quảng cáo trên Internet cũng liên lạc đặt mua. Bên cạnh đó các nghệ
nhân cũng sử dụng thêm một số cơng nghệ mới để hỗ trợ thêm cho việc chế
tạo giày như là dùng máy tính để tạo hình sản phNm trước, Trong q trình
phát triển đó họ tiếp cận và làm quen với các kỹ thuật và cơng nghệ mới.
Tuy khách hàng địa phương của họ khơng nhiều nhưng khách hàng trên tồn
cầu chiếm một lượng đủ để họ tồn tại được trước thách thức của những đơi
giày hiện đại giá rẻ rất mốt được sản xuất hàng loạt kia.
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
6. Pháp luật chi phối doanh nghiệp vừa và nhỏ ở Việt Nam
Bảng : Hệ thống các nhóm văn bản luật pháp trực tiếp liên quan
doanh nghiƯp võa vµ nhá
Tên của luật và chính
sách
Luật bị thay thế Nội dung chính
Nghị định số 90/NĐ-
CP về chính sách trợ
giúp phát triển các
doanh nghiệp nhỏ và
vừa (2001)
Nghị định đưa ra một chính sách đặc biệt
đối với doanh nghiệp nhỏ và vừa, là chính
sách hỗ trợ bổ sung cho phát triển doanh
nghiệp nhỏ và vừa tại Việt Nam
Luật Doanh nghiệp
(1999)
Luật Cơng ty và
Luật Doanh
nghiệp tư nhân
(21-12-1990),
Nghị định số
66/HĐBT ngày 2-
3-1992 cho các
hộ kinh doanh cá
thể
Luật Doanh nghiệp 1999 và Nghị định số
02/2000 hướng dẫn việc thực thi Luật
Doanh nghiệp, đưa ra khn khổ pháp lý
hiện đại đầu tiên cho tất cả các doanh
nghiệp đăng ký kinh doanh trong nước:
Luật quy định việc thành lập các cơng ty
qua việc đăng ký kinh doanh tự giác, hơn
là thơng qua phê chuNn và cấp phép của
chính phủ.
Luật Phá sản Doanh
nghiệp (1993)
Luật quy định cơ sở để đánh giá các doanh
nghiệp bị phá sản, các thủ tục u cầu và
tun bố phá sản doanh nghiệp
Luật Thuế giá trị gia
tăng
Luật Thuế doanh
thu
Luật này xác định mức thuế giá trị gia tăng,
là mức thuế tính trên giá trị hàng hố và
dịch vụ trong q trình sản xuất, lưu thơng
và tiêu dùng.
Luật Thuế thu nhập
doanh nghiệp (1999)
Luật Thuế lợi tức Các đối tượng chịu thuế thu nhập của
doanh nghiệp được quy định bởi luật này là
thu nhập của tổ chức và cá nhân có hoạt
động sản xuất và kinh doanh. Tỷ lệ thuế
thu nhập của doanh nghiệp theo quy định
của Luật là 32 % ngoại trừ một số trường
hợp đặc biệt.
Bộ luật Lao động
(1999), Nghị định
77/2000/NĐ-CP có
hiệu lực từ ngày 1-1-
2001
Bộ luật Lao động điều chỉnh các mối quan
hệ lao động tại doanh nghiệp. Mức lương
tối thiểu trong các doanh nghiệp ở Việt
Nam là 210 000 VNĐ
Luật khuyến khích đầu
tư trong nước (1994)
Xác định những ưu đãi đầu tư trong nước
vào các vùng có khó khăn về kinh tế-xã hội
và các hoạt động kinh tế chiến lược, bao
gồm về đầu tư tạo nhiều việc làm mới.
Luật Thương mại
(1997)
Văn bản luật pháp quy định hoạt động
thương mại tại Việt Nam
Sắc lệnh về hợp tác
chuyển giao cơng nghệ
(1998). Nghị định
45/1998/NĐ-CP
Khn khổ pháp lý đầu tiên cho hoạt động
chuyển giao cơng nghệ, quy định những
chi tiết của việc chuyển giao cơng nghệ.
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
Ch−¬ng II
Thùc tr¹ng cđa c¸c doanh nghiƯp
võa vµ nhá t¹i viƯt nam
I. Qu¸ tr×nh h×nh thµnh vµ ph¸t triĨn c¸c DNVVN t¹i ViƯt nam
Qu¸ tr×nh h×nh thµnh vµ ph¸t triĨn c¸c DNVVN ë ViƯt nam diƠn ra tõ
kh¸ l©u, tr¶i qua nhiỊu giai ®o¹n víi nh÷ng ®Ỉc ®iĨm kh¸c nhau, m«i tr−êng
kh¸c nhau mµ nh×n chung lµ chÞu sù ¶nh h−ëng cđa hai nhãm nh©n tè chÝnh
lµ cc tr−êng kú kh¸ng chiÕn kÐo dµi gÇn mét thÕ kû vµ nh÷ng quan ®iĨm
chÝnh trÞ thêi kú hËu chiÕn tranh.
Giai ®o¹n tr−íc n¨m 1945, khi mµ ViƯt nam cßn n»m trong ¸ch thèng
trÞ cđa thùc d©n Ph¸p th× còng ®· tån t¹i mét sè l−ỵng ®¸ng kĨ c¸c doanh
nghiƯp mµ lóc ®ã lµ c¸c c¬ së, c¸c x−ëng s¶n xt nhá chđ u tËp trung vµo
c¸c lÜnh vùc n«ng nghiƯp, c¸c nghỊ thđ c«ng trun thèng. C¸c mỈt hµng
giai ®o¹n nay phÇn lín vÉn ë d¹ng nguyªn s¬ nh−ng còng ®¸p øng ®−ỵc nhu
cÇu cđ nh©n d©n trong hoµn c¶nh rÊt ®Ỉc biƯt cđa thêi kú ®« hé, thËm chÝ
nhiỊu hµng cßn ®−ỵc gưi ®i triĨn l·m ë mét sè n−íc ph−¬ng T©y thêi bÊy
giê.
Trong giai ®o¹n tõ cc c¸ch m¹ng th¸ng 8/1945 thµnh c«ng vµ c¶
n−íc b−íc vµo giai ®o¹n kh¸ng chiÕn chèng ph¸p. C¸c DNVVN lóc nµy tån
t¹i c¶ ë vïng ta vµ vïng ®Þch, ®¸ng chó ý lµ c¸c DNVVN ë vïng c¨n cø ®·
®ãng gãp vai trß ®¸ng kĨ, võa phơc vơ nhu cÇu thêi chiÕn cđa nh©n d©n, võa
®¸p øng nhu cÇu hËu cÇn cho kh¸ng chiÕn l©u dµi.
Sau th¾ng lỵi §iƯn Biªn Phđ lõng lÉy, c¶ miỊn b¾c b¾t tay vµo x©y
dùng l¹i ®Êt n−íc trªn con ®−êng x©y dùng CNXH. C¸c DNVVN ra ®êi rÊt
nhanh vµ nhiỊu trong giai ®o¹n nµy, lóc nµy chÞu sù chi phèi cđa ®−êng lèi
chÝnh trÞ h×nh thøc hỵp t¸c x·, tỉ hỵp t¸c kinh doanh ®−ỵc khun khÝch ph¸t
triĨn, cßn c¸c DNVVN d−íi h×nh thøc së h÷u t− nh©n th× bÞ lo¹i trõ, trong
khi ®ã lo¹i h×nh DNVVN t− nh©n ë miỊn Nam lóc ®ã l¹i rÊt ph¸t triĨn.
Sau khi thèng nhÊt ®Êt n−íc n¨m 1975 vµ ®Õn tr−íc ®¹i héi VIII. §iĨm
®¸ng l−u ý trong c¸c DNVVN ë giai ®o¹n nµy lµ ë MiỊn nam, kinh tÕ t−
nh©n lµ h×nh thøc bÞ kú thÞ vµ c¸c DNVVN d−íi h×nh thøc së h÷u t− nh©n
bc ph¶i qc h÷u ho¸, DNVVN cđa t− nh©n bÞ c¶i t¹o, xo¸ bá, kh«ng
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
khun khÝch ph¸t triĨn. NÕu mn tån t¹i th× ph¶i tån t¹i d−íi d¹ng kh¸c
nh− d−íi h×nh thøc hé gia ®×nh, tỉ hỵp t¸c, hỵp t¸c x·, c«ng t− hỵp danh.
§¹i héi VI cđa §¶ng céng s¶n ViƯt nam n¨m 1986 thùc sù lµ mét
b−íc ngt, §¹i héi VI ®· ®−a ra chđ tr−¬ng ph¸t triĨn nỊn kinh tÕ hµng hãa
nhiỊu thµnh phÇn, thõa nhËn sù tån t¹i l©u dµi cđa c¸c h×nh thøc sư h÷u kh¸c
nhau, thay ®ỉi quan ®iĨm víi kinh tÕ t− nh©n, tõ kú thÞ chun sang coi
träng. Chđ tr−¬ng nµy ®· t¹o ®iỊu kiƯn thn lỵi cho hµng lo¹t c¬ së s¶n xt
t− nh©n, c¸ thĨ, hé gia ®×nh kinh doanh ngµnh c«ng nghiƯp, dÞch vơ, th−¬ng
m¹i ra ®êi vµ ph¸t triĨn.
Bªn c¹nh ®ã, tõ n¨m 1986 ®Õn nay, Nhµ n−íc ®· ban hµnh nhiỊu v¨n
b¶n ph¸p quy, quy ®Þnh chÕ ®é chÝnh s¸ch ®èi víi hé gia ®×nh, hé c¸ thĨ,
doanh nghiƯp t− nh©n, hỵp t¸c x·, doanh nghiƯp Nhµ n−íc. §¸ng chó ý lµ
NghÞ qut 16 cđa Bé chÝnh trÞ §¶ng céng s¶n ViƯt Nam (1988); NghÞ ®Þnh
27, 28, 29 /H§BT (1988) vỊ kinh tÕ c¸ thĨ, kinh tÕ hỵp t¸c vµ hé gia ®×nh;
NghÞ ®Þnh 66/H§BT vỊ nhãm kinh doanh d−íi vèn ph¸p ®Þnh, C«ng v¨n sè
681/CP-KTN ngµy 20/6/98 vỊ ®Þnh h−íng chiÕn l−ỵc vµ chÝnh s¸ch ph¸t
triĨn DNVVN vµ mét lo¹t c¸c Lt nh−: Lt c«ng ty, Lt doanh nghiƯp t−
nh©n mµ nay hai Lt nµy ®· ®−ỵc gép l¹i thµnh Lt doanh nghiƯp (1999),
Lt hỵp t¸c x·, Lt doanh nghiƯp Nhµ n−íc, Lt khun khÝch ®Çu t−
trong n−íc(1994), Lt ®Çu t− n−íc ngoµi(1989) ®· t¹o ®iỊu kiƯn vµ m«i
tr−êng thn lỵi cho c¸c doanh nghiƯp ph¸t triĨn.
Trong thêi gian qua, nhiỊu c¬ quan khoa häc, c¬ quan qu¶n lý vµ
nhiỊu ®Þa ph−¬ng nghiªn cøu vỊ DNVVN nh−: Bé kÕ ho¹ch vµ ®Çu t− (MPI),
ViƯn nghiªn cøu qu¶n lý kinh tÕ trung −¬ng(CIEM), Phßng th−¬ng m¹i vµ
c«ng nghiƯp ViƯt nam (VCCI), Héi ®ång liªn minh c¸c hỵp t¸c x· ViƯt
Nam(VCA), Häc viƯn chÝnh trÞ qc gia Hå ChÝ Minh, Hµ Néi, thµnh phè
Hå ChÝ Minh; nhiỊu cc héi th¶o trong n−íc vµ qc tÕ bµn vỊ chÝnh s¸ch
hç trỵ DNVVN ®· ®−ỵc tỉ chøc, vµ còng ®· cã nhiỊu tỉ chøc qc tÕ, c¸c dù
¸n hç trỵ vỊ tµi chÝnh vµ khoa häc cho DNVVN, trong ®ã cã ViƯn Friedrich
Ebert (FES) cđa CHLB §øc, Ng©n hµng hỵp t¸c vµ ph¸t triĨn NhËt b¶n
(JBIC), Tỉ chøc hỵp t¸c kü tht §øc (GTZ), Dù ¸n hç trỵ cđa phßng hỵp
t¸c qc tÕ NhËt b¶n (JICA), Ch−¬ng tr×nh ph¸t triĨn dù ¸n Mekong vỊ
DNVVN (MPDF). Bªn c¹nh ®ã, Còng cã rÊt nhiỊu trung t©m ra ®êi víi mơc
®Ých hç trỵ c¸c DNVVN, ®ã lµ Trung t©m xóc tiÕn DNVVN thc Phßng
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
Th−¬ng m¹i vµ C«ng nghiƯp ViƯt nam (SME PC/VCCI) ë sè 9 §µo Duy
Anh, Trung t©m hç trỵ DNVVN thc Tỉng cơc Tiªu chn-§o l−êng-ChÊt
l−ỵng (SMEDEC) ë sè 8 Hoµng Qc ViƯt, Trung t©m dÞch vơ vµ hç trỵ
DNVVN (BPSC) ë sè 7 Ngun Th¸i Häc, C©u l¹c bé DNVVN Hµ néi(
HASMEC) ë sè 418 B¹ch Mai…
Tuy nhiªn, trong qu¸ tr×nh ph¸t triĨn cđa m×nh, DNVVN vÉn gỈp
kh«ng Ýt nh÷ng khã kh¨n, v−íng m¾c, vµ nh»m ®¸p øng yªu cÇu cđa sù ph¸t
triĨn kinh tÕ cđa ®Êt n−íc, chÝnh phđ ®· cã NghÞ ®Þnh 90/2001/CP-ND ngµy
23/11/2001 vỊ chÝnh s¸ch trỵ gióp, ph¸t triĨn DNVVN trong ®ã quy ®Þnh râ
kh¸i niƯm, tiªu chÝ x¸c ®Þnh DNVVN ë ViƯt Nam, kh¼ng ®Þnh tÇm quan
träng cđa DNVVN trong chiÕn l−ỵc ph¸t triĨn kinh tÕ x· héi cđa ®Êt n−íc vµ
c¸c biƯn ph¸p, c¸c chÝnh s¸ch hç trỵ DNVVN ph¸t triĨn. ChÝnh phđ cßn
giao cho MPI ®øng lªn lµm ®Çu mèi phèi hỵp c¸c Bé, c¸c ngµnh vµ ®Þa
ph−¬ng tiÕp tơc nghiªn cøu hoµn chØnh dù th¶o “ChiÕn l−ỵc vµ chÝnh s¸ch
ph¸t triĨn DNVVN”, ®Ị xt gi¶i ph¸p thùc hiƯn ®Ĩ chÝnh phđ xem xÐt vµ
phª dut .
NghÞ ®Þnh còng quy ®Þnh viƯc thµnh lËp “Cơc Ph¸t triĨn doanh nghiƯp
võa vµ nhá” trùc thc Bé KÕ ho¹ch - §Çu t−, ®Ĩ gióp Bé tr−ëng Bé KÕ
ho¹ch - §Çu t− thùc hiƯn chøc n¨ng qu¶n lý Nhµ n−íc vỊ xóc tiÕn ph¸t triĨn
DNVVN; thµnh lËp “Héi ®ång khun khÝch ph¸t triĨn DNVVN” lµm nhiƯm
vơ t− vÊn cho Thđ t−íng ChÝnh phđ vỊ c¬ chÕ, chÝnh s¸ch khun khÝch ph¸t
triĨn DNVVN; thµnh lËp “Trung t©m hç trỵ kü tht DNVVN” thc c¸c c¬
quan, c¸c tỉ chøc chÝnh trÞ - x· héi, tỉ chøc x· héi nghỊ nghiƯp, nh»m thùc
hiƯn c¸c ch−¬ng tr×nh trỵ gióp mét c¸ch thiÕt thùc vµ cã hiƯu qu¶; khun
khÝch, t¹o ®iỊu kiƯn ®Ĩ c¸c DNVVN tham gia c¸c hiƯp héi doanh nghiƯp ®·
cã vµ thµnh lËp c¸c hiƯp héi, c©u l¹c bé doanh nghiƯp, nh»m triĨn khai c¸c
ho¹t ®éng kĨ c¶ thu hót c¸c ngn lùc tõ n−íc ngoµi ®Ĩ trỵ gióp mét c¸ch
thiÕt thùc, trùc tiÕp cho DNVVN , c¸c dÞch vơ vỊ th«ng tin, tiÕp thÞ më réng
thÞ tr−êng, ®µo t¹o, c«ng nghƯ n©ng cao hiƯu qu¶ s¶n xt kinh doanh cđa
c¸c DNVVN.
Trong thêi kú tõ ®ỉi míi ®Õn hiƯn nay, sè l−ỵng doanh nghiƯp cđa c¸c
thµnh phÇn kinh tÕ cã sù biÕn ®éng rÊt lín. Trong khi sè l−ỵng DNVVN
trong khu vùc Nhµ n−íc gi¶m liªn tơc, th× sè l−ỵng DNVVN trong khu vùc
t− nh©n trong c«ng nghiƯp (doanh nghiƯp vµ c«ng ty) t¨ng nhanh, sè l−ỵng
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ TRỰC TUYẾN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét